Một trong những vấn đề được bàn luận nhiều trong đợt góp ý sửa đổi Hiến pháp hiện nay là quyền phúc quyết Hiến pháp của nhân dân. Bên cạnh những ý kiến kêu gọi đảm bảo quyền phúc quyết Hiến pháp của nhân dân, cũng đã xuất hiện những ý kiến lo ngại về vấn đề phúc quyết Hiến pháp trong hoàn cảnh hiện tại của Việt Nam. Ý kiến lo ngại về vấn đề phúc quyết có thể tóm lại ở hai vấn đề chính:
1. Vấn đề kỹ thuật: trưng cầu dân ý về Hiến pháp có đảm bảo thật sự chuẩn mực, không có gian lận , thủ thuật hay ngụy tạo kết quả.
2. Vấn đề bản chất: sự chuyên chế của đa số.
Vấn đề thứ nhất không phải là vấn đề mang tính nguyên tắc, mặc dù trong nhiều trường hợp nó là vấn đề chính. Nếu vấn đề thứ nhất nảy sinh thì chính bản thân tính chính danh của Hiến pháp sẽ là một dấu hỏi, và sẽ tạo thuận lợi cho các quá trình đấu tranh về Hiến pháp ở tương lai.
Vấn đề thứ hai là vấn đề cơ bản. Sự chuyên chế của đa số đã được các nhà tư tưởng về chính trị học nhận ra từ lâu. Nước Đức với sự cầm quyền của Hitler qua con đường bầu cử dân chủ là một ví dụ. Đa số rất dễ trở thành một quyền lực chuyên chế lên những người thiểu số. Để chống lại sự chuyên chế của đa số, bảo vệ những người thiểu số, quyền tự do, quyền cơ bản của người dân phải được bảo vệ, và nhà nước phải được phân quyền để có thể kiểm soát lẫn nhau và tạo thế cân bằng.
Tình hình hiện tại của Việt Nam rõ ràng không đảm bảo hai tiêu chí về phân quyền của nhà nước, và quyền cơ bản của con người, để chống lại sự chuyên chế của đa số. Do vậy nỗi lo ngại về vấn đề phúc quyết không phải là không có cơ sở. Song tôi lại nghĩ rằng vấn đề của Việt Nam khác với những vấn đề kinh điển về chuyên chế của đa số. Ngay bản thân chính nhà cầm quyền hiện nay ở Việt Nam cũng không chắc chắn rằng đa số dân chúng sẽ ủng hộ bản Hiến pháp của họ, ủng hộ sự cầm quyền của họ. Thậm chí bản dự thảo Hiến pháp vẫn không có quyền phúc quyết của nhân dân một cách chắc chắn, và lập lờ vấn đề phúc quyết để Quốc hội quyết định. Do vậy vấn đề phúc quyết vẫn là vấn đề bỏ ngỏ. Thực tế, yêu sách đòi phúc quyết Hiến pháp hay những yêu sách sửa đổi Hiến pháp khác so với bản dự thảo Hiến pháp mới chỉ là những yêu cầu lý thuyết, chưa chắc đã được đáp ứng. Không có nền tảng kinh tế, chính trị hậu thuẫn cho những yêu sách đó, nên tất cả phụ thuộc vào ý chí của nhà cầm quyền hiện nay. Những yêu sách đó chỉ tạo ra những áp lực nhất định lên nhà cầm quyền, và buộc họ phải có những phản ứng nhất định. Phản ứng như thế nào thì chúng ta vẫn chưa biết. Do vậy tôi nghĩ rằng yêu sách về phúc quyết Hiến pháp và những yêu sách khác về Hiến pháp chỉ là những phép thử, bước tập dượt cho tương lai. Nếu yêu sách về phúc quyết Hiến pháp được đáp ứng, vấn đề kỹ thuật và vấn đề bản chất của phúc quyết sẽ được soi xét kỹ hơn. Ngay cả trong trường hợp nếu đa số dân chúng ủng hộ bản Hiến pháp của nhà cầm quyền, bất kể do vấn đề kỹ thuật hay vấn đề bản chất trong phúc quyết, thì đấy cũng không phải là tổn thất, bởi vì không có phúc quyết thì bản Hiến pháp của nhà cầm quyền vẫn được thi hành.
1. Vấn đề kỹ thuật: trưng cầu dân ý về Hiến pháp có đảm bảo thật sự chuẩn mực, không có gian lận , thủ thuật hay ngụy tạo kết quả.
2. Vấn đề bản chất: sự chuyên chế của đa số.
Vấn đề thứ nhất không phải là vấn đề mang tính nguyên tắc, mặc dù trong nhiều trường hợp nó là vấn đề chính. Nếu vấn đề thứ nhất nảy sinh thì chính bản thân tính chính danh của Hiến pháp sẽ là một dấu hỏi, và sẽ tạo thuận lợi cho các quá trình đấu tranh về Hiến pháp ở tương lai.
Vấn đề thứ hai là vấn đề cơ bản. Sự chuyên chế của đa số đã được các nhà tư tưởng về chính trị học nhận ra từ lâu. Nước Đức với sự cầm quyền của Hitler qua con đường bầu cử dân chủ là một ví dụ. Đa số rất dễ trở thành một quyền lực chuyên chế lên những người thiểu số. Để chống lại sự chuyên chế của đa số, bảo vệ những người thiểu số, quyền tự do, quyền cơ bản của người dân phải được bảo vệ, và nhà nước phải được phân quyền để có thể kiểm soát lẫn nhau và tạo thế cân bằng.
Tình hình hiện tại của Việt Nam rõ ràng không đảm bảo hai tiêu chí về phân quyền của nhà nước, và quyền cơ bản của con người, để chống lại sự chuyên chế của đa số. Do vậy nỗi lo ngại về vấn đề phúc quyết không phải là không có cơ sở. Song tôi lại nghĩ rằng vấn đề của Việt Nam khác với những vấn đề kinh điển về chuyên chế của đa số. Ngay bản thân chính nhà cầm quyền hiện nay ở Việt Nam cũng không chắc chắn rằng đa số dân chúng sẽ ủng hộ bản Hiến pháp của họ, ủng hộ sự cầm quyền của họ. Thậm chí bản dự thảo Hiến pháp vẫn không có quyền phúc quyết của nhân dân một cách chắc chắn, và lập lờ vấn đề phúc quyết để Quốc hội quyết định. Do vậy vấn đề phúc quyết vẫn là vấn đề bỏ ngỏ. Thực tế, yêu sách đòi phúc quyết Hiến pháp hay những yêu sách sửa đổi Hiến pháp khác so với bản dự thảo Hiến pháp mới chỉ là những yêu cầu lý thuyết, chưa chắc đã được đáp ứng. Không có nền tảng kinh tế, chính trị hậu thuẫn cho những yêu sách đó, nên tất cả phụ thuộc vào ý chí của nhà cầm quyền hiện nay. Những yêu sách đó chỉ tạo ra những áp lực nhất định lên nhà cầm quyền, và buộc họ phải có những phản ứng nhất định. Phản ứng như thế nào thì chúng ta vẫn chưa biết. Do vậy tôi nghĩ rằng yêu sách về phúc quyết Hiến pháp và những yêu sách khác về Hiến pháp chỉ là những phép thử, bước tập dượt cho tương lai. Nếu yêu sách về phúc quyết Hiến pháp được đáp ứng, vấn đề kỹ thuật và vấn đề bản chất của phúc quyết sẽ được soi xét kỹ hơn. Ngay cả trong trường hợp nếu đa số dân chúng ủng hộ bản Hiến pháp của nhà cầm quyền, bất kể do vấn đề kỹ thuật hay vấn đề bản chất trong phúc quyết, thì đấy cũng không phải là tổn thất, bởi vì không có phúc quyết thì bản Hiến pháp của nhà cầm quyền vẫn được thi hành.
Bác ĐA có thể giải thích đôi chút về phân quyền và quyền cơ bản của con người được không ạ?
ReplyDeleteVề vấn đề phúc quyết, hiện rất nhiều người vừa ca ngợi HP Mỹ vừa khăng khăng đòi phúc quyết để đảm bảo "tính dân". Tò mò giở ra xem, Cam thấy HP Mỹ hehe chẳng có tẹo chữ về phúc quyết.
Vấn đề phân quyền cơ bản nhất là tam quyền phân lập. Riêng nước Mỹ còn có kiểu phân quyền phức tạp hơn vì họ có cấu trúc liên bang, ví dụ như bầu Tổng thống của Mỹ là trực tiếp nhưng chưa chắc Tổng thống Mỹ đã là người do đa số lựa chọn. Đó cũng là cách để tránh sự chuyên chế của đa số.
DeleteQuyền cơ bản của con người là quyền sống, quyền bình đẳng, quyền tự do ngôn luận, lập hội, tụ tập...
Về cơ bản, dân chủ tập trung trong tổ chức Đảng hiện nay đang đi vào vết xe chuyên chế của đa số. Có thể tôi sẽ viết 1 bài về vấn đề này.
Deleteở VN có cái gọi là dân chủ sao
DeleteỞ VN có dân chủ, gọi là dân chủ tập trung. Ở VN cũng có pháp quyền, gọi là pháp quyền XHCN. Và một số thứ khác nữa.
DeleteEm Cam lại đem cứt lên đãi mọi người?
[Hạn chế] "Chuyên chế của đa số" của DA thể hiện rõ nhất ở Thượng viện Mĩ. Mỗi bang Mĩ có 2 thượng nghị sĩ, bất kể bang đó có bao nhiêu dân.
Theo bác ĐA, tam quyền phải được tổ chức như thế nào mới được gọi phân lập ạ?
ReplyDeleteVề quyền cơ bản con người, bình đẳng cũng có rất nhiều vấn đề. Thế kỷ trước ở Mỹ là kỳ thị màu da, quyền bầu cử phụ nữ, bây giờ là đồng tính.
Trong bầu cử Mỹ, chuyên chế đa số cũng rõ ràng ngay cả trong trường hợp TT Mỹ không phải là người được đa số phiếu phổ thông, vì cử tri đoàn áp dụng chính sách "ai thắng được tất". Hệ thống cử tri đoàn nhằm chia sẻ quyền lực giữa chính phủ LB với tiểu bang và chứ không nhằm mục đích tránh chuyên chế đa số.
Phân lập là hoạt động độc lập với nhau, giám sát lẫn nhau. Còn cái được gọi là "phân công" thực chất là một đầu mối.
DeleteBất kể ngày xưa hay bây giờ những người thiểu số đều ở các nước khác đều có quyền tự do ngôn luận, tư tưởng, lập hội. Ở Việt Nam những điều như vậy là không thể. Ngay mới hôm qua ông Nguyễn Phú Trọng còn yêu cầu xử lý những người có quan điểm khác với ông.
Đặc điểm của dân chủ là dựa trên đa số, thành ra ở đâu có dân chủ thì ở đấy có biểu hiện của đa số, và ở đó cũng đã chứa đựng mầm mống nguy hiểm chuyên chế của đa số. Dân chủ vẫn phải sử dụng nhưng vẫn phải đồng thời khống chế sự chuyên chế của đa số. Hội nghị TW6 vừa rồi thất bại chính là do chuyên chế của đa số trong dân chủ.
Hehe dạo này kiến thức tiến bộ hẳn, có học có khác. Đúng là VN có pháp quyền XHCN kưng ạ. Chịu khó chờ đến đúng tín chỉ, chị sẽ giảng pháp quyền XHCN cho nghe.
ReplyDeleteBài giảng về Thượng viện Mỹ trước này! Chế độ Thượng viện ở Mỹ là đại diện cho các tiểu bang hợp thành trong một chính quyền liên bang. Nó nhằm cân bằng quyền lực giữa liên bang với tiểu bang và giữa các tiểu bang với nhau; bởi lịch sử Mỹ là sự hợp thành 13 bang bình đẳng nhau về công lao lập quốc và lập pháp.
Ngoài dân chủ tập trung và pháp quyền XHCN, VN còn nhiều khái niệm trứ danh khác như: kinh tế thị trường định hướng XHCN, đảng lãnh đạo - dân làm chủ v.v...
DeleteCam: "Chế độ Thượng viện ở Mỹ là đại diện cho các tiểu bang hợp thành trong một chính quyền liên bang. Nó nhằm cân bằng quyền lực giữa liên bang với tiểu bang và giữa các tiểu bang với nhau; bởi lịch sử Mỹ là sự hợp thành 13 bang bình đẳng nhau về công lao lập quốc và lập pháp."
>>>
Là sao???
Ai chẳng biết Mĩ là hợp thành từ các tiểu bang; ai chẳng biết thượng nghị sĩ Mĩ là đại diện của các tiểu bang; ai chẳng biết việc các tiểu bang có số TNS giống nhau (là 2, bất kể dân số tiểu bang) là nhằm cân bằng quyền lực giữa các tiểu bang???
Ai đó, hình như bác Toét, có nói, chuyện VN Cam còn không rành thì nói chuyện Mĩ làm gì hehe.
Nếu đúng như bác ĐA muốn thì VN đã có phân quyền. Điều 83/HP quy định QH giám sát hoạt động CP. Điều 130/HP quy điịnh Tòa án xét xử độc lập. Điều 137/HP quy điịnh VKS giám sát chính quyền thực thi luật.
ReplyDeleteXin hỏi, tồn tại blog ĐA có phải là quyền tự do ngôn luận, tư tưởng của thiểu số đang có không ạ. Về hội đoàn cũng thế, IDS và hầm bà lằng đủ thứ các nhóm trí thức kiến nghị là ví dụ. Tất nhiên, các hội đoàn mưu toan chống phá, lật đổ nhà nước như khối 8406 của Lý linh mục hay Thăng Tiến/ Dân chủ hay đại loại của Thức-Trung-Định lãnh tụ thì ở bất cứ nước nào cũng ngồi tù tất.
Còn việc xây dựng nhóm/ hội/đoàn thành đảng phái chính trị đành trông chờ năng lực tổ chức tự thân của nó thôi, chứ vừa mới ra đời đã giãy chết như Con Đường Việt Nam by Lê Thăng Long thì không phải lỗi do ĐCS đàn áp tàn bạo.
Tất nhiên, các hội đoàn mưu toan chống phá, lật đổ nhà nước như khối 8406 của Lý linh mục hay Thăng Tiến/ Dân chủ hay đại loại của Thức-Trung-Định lãnh tụ thì ở bất cứ nước nào cũng ngồi tù tất.
Delete...
Bọn giẫy hoài hổng chết chỉ cấm bạo lực, còn dùng mồm thì vô tư đi !
@Hehe: Bài giảng về Thượng Viện Mỹ cho thấy, Mỹ có lưỡng quyền chuyên chế đa số
ReplyDelete1- Chuyên chế phổ thông = đa số dân = Hạ viện
2- Chuyên chế cấu thành nhà nước = đa số tiểu bang = Thượng Viện
Trong đó chuyên chế cấu thành nhà nước quyền lực hơn chuyên chế phổ thông. Nói một cách khác, dân chủ gì thì gì, rốt cuộc "lợi ích dân tôc, tồn vong quốc gia vẫn được đặt lên những nhặng xị cá nhơn", hơ hơ.
Nhân dịp, Toét là đứa nào, lại bạn "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã" của Hehe ở mấy trang liên xô chấm mỹ chấm com, phỏng?